“Những ký ức dù phần nào nhạt nhoè theo thời gian vẫn còn đem lại những cảm xúc bồi hồi, chạnh lòng khi sống lại những kỷ niệm cũ đi lại những con đường xưa nghe lại những âm thanh trìu mến vuốt ve lại từng hình dáng thân yêu…” “Môt tái ngộ bất ngờ làm sống lại những kỷ niệm cũ, những cảm xúc tưởng đã được chôn sâu trong tâm khảm nay len lỏi qua những mảnh vụn của đổ vỡ xưa để vươn ra ràng buộc đôi tình nhân của những ngày tháng đã qua, đe dọa đem đến một đổ vỡ mới.” Trích từ sách.
Vẫn giữ được cảm hứng miên man và những phát hiện, "cãi cọ" khá tinh tế - điều mà chúng ta đã nhận thấy trong "Sài Gòn - Chợ Lớn rong chơi", một sách về người Sài Gòn, nhưng Sài Gòn Cà Phê 47 Và Đủ Chuyện Quàng Xiên rộng biên độ ra nhiều địa hạt. Ở đó có thể là: một quán cà phê không đụng hàng; một tinh thần Sài Gòn khó hòa lẫn; những thay đổi đến xót xa; cái thói quen trọng to khinh nhỏ...; hoặc nghiêm trọng hơn, sự biến đổi gen về văn hóa. Bên cạnh giọng văn giàu chất thơ, dễ gần, Sài Gòn Cà Phê 47 Và Đủ Chuyện Quàng Xiên còn có thêm chất lý sự, phản biện và dự bá.---https://tuluc.com/
"Cuốn sách là những câu chuyện đời thường về con người sống ở Sài Gòn, hoài niệm ký ức về tuổi trẻ sinh sống ở Sài Gòn qua đó thể hiện tình yêu, nỗi nhớ với thành phố và những con người đang sống nơi đây. Chỉ ở Sài Gòn thương còn hổng hết, bạn mới cảm nhận được một thành phố vô cùng nồng nàn, sống động với những "Chuyện qua đường", "Chuyện ngoài sân", "Người ngang qua ngõ" hay "Vội vàng thêm những lúc yêu người"... Cuộc sống bộn bề, người ta dễ bỏ, mau quên những thứ không tuổi, chẳng tên, lặp lại mỗi ngày giữa đô thành nhộn nhịp. Mấy ai nhớ lặng im quan sát, trăn trở, yêu thương lẫn ưu tư vào những thứ rất thân quen bắt gặp mỗi ngày"--Fahasa.com.
Sài Gòn – một sợi tơ lòng là tập tạp bút của một dân thường Sài Gòn đã kinh qua giai đoạn tuổi thơ trong thập niên 70 của thế kỷ 20, vẫn đi loanh quanh đâu đó rồi trở lại Sài Gòn trong nỗi nhớ thương về giai đoạn Sài Gòn trước và sau năm 1975. Đọc Sài Gòn – một sợi tơ lòng để thấy những hình ảnh thân thương của thành phố mình yêu mới gần đây thôi mà như là kỷ niệm, sống trong nỗi hoài nhớ cận kề với cư dân thành phố. Sài Gòn rồi sẽ phát triển và hiện đại không ngừng, nhưng bên cạnh sự phát triển là một nỗi nhớ về những năm tháng chưa xa, nó như là sợi tơ lòng mà tác giả muốn trải cùng bạn đọc.---https://bookbuy.vn/
Người đọc sẽ tiếp tục ngạc nhiên với cây bút hài Lê Văn Nghĩa trong cuốn truyện dài dành cho thiếu nhi Chú chiếu bóng, nhà ảo thuật, tay đánh bài và tụi con nít xóm nhỏ Sài Gòn năm ấy. Năm ấy là gần 40 năm về trước, và vì thế, lứa tuổi trung niên miền nam thời nay sẽ được thấy lại, như là xem một cuốn phim về thời thơ ấu của mình. Những trò chơi, lối nói trại hay những câu nói đùa cách xã giao quen thuộc, không khí của một thời..., tất cả được nhắc nhớ bằng câu chuyện của lũ trẻ con một xóm nhỏ bên rìa thành phố. Nói như nhà văn Nguyễn Nhật Ánh trong Lời giới thiệu,ngoài việc khắc họa tính cách và số phận nhân vật, Lê Văn Nghĩa còn có tham vọng phục dựng khí hậu thời cuộc như anh đã từng làm với tác phẩmMùa hè năm Petrus.Không chỉ là kỷ niệm qua cách viết đặc sệt giọng Nam Bộ, dí dỏm, quyến rũ,Chú chiếu bóng, nhà ảo thuật, tay đánh bài và tụi con nít xóm nhỏ Sài Gòn năm ấy còn là một cuốn sách về những tình bạn vô tư, hồn nhiên và đầy ấm áp; và cả những bài học về những điều tốt đẹp ở đời. https://www.nxbtre.com.vn/
Đoàn Thành Luân, nhiếp ảnh gia tài năng với nghệ danh Bánh Mì, từng sống trọn cho đam mê và giấc mơ lớn. Nhưng một tai nạn bất ngờ làm lu mờ trí nhớ và cướp đi khả năng cầm máy, đẩy anh vào hành trình chắp nối những mảnh đời vỡ tan - tuổi thơ tại một vùng nông thôn phía Bắc, kỷ niệm sâu đậm ở Hà Nội, thách thức nơi Sài Gòn phồn hoa... Giữa những mảnh ký ức rời rạc, nỗi đau chưa lành, và những mối quan hệ tưởng đã ngủ yên, liệu Luân có tìm lại ý nghĩa cuộc sống để bước tiếp?
Hơn ai hết, Ngô Thế Vinh biết rõ những suy nghĩ của anh trong một xã hội đang tan rã ở SÀi Gòn lúc bấy giờ cũng chẳng khác nào những suy nghĩ của bọt biển, thế nhưng khi cầm bút viết xuống trang giấy những suy nghĩ "phạm thánh" ấy trong một không khí đe dọa và khủng bố, phải nói Ngô Thế Vinh là một người dũng cảm... https://www.nguoivietshop.com/
Xóm Rá Sài Thành nổi tiếng với món "thịt người". Ngọc Giao đã sống trong "cõi địa ngục" đó hai tháng để viết nên thiên phóng sự chân thực đến nhức nhối xót xa về thân phận những cô gái điếm, những "con vật công cộng" mà ai cũng có quyền khinh rẻ, qua đó phóng chiếu bức tranh xã hội đạo đức giả, phi luân, phi nhân tính nhưng lại được che đậy trong lớp vỏ bọc diễm lệ. Phải làm gì cho những thân phận kia, phải sống ra sao trong cái xã hội này, ấy là nỗi day dứt của một nhà văn có trách nhiệm mà đến nay vẫn có thể đánh động chúng ta. Fahasa.com
"Đó là những kỷ niệm thời đi học của Chương, lúc mới bước chân vào Sài Gòn và làm quen với cuộc sống đô thị. Là những mối quan hệ bạn bè tưởng chừng hời hợt thoảng qua nhưng gắn bó suốt cuộc đời. Cuộc sống đầy biến động đã xô dạt mỗi người mỗi nơi, nhưng trải qua hàng mấy chục năm, những kỷ niệm ấy vẫn luôn níu kéo Chương về với một thời để nhớ." -- Fahasa.com.
"Những đứa trẻ trong xóm nhỏ Sài Gòn. Nhỏ đến mức bị gọi là xóm Con Chuột. Trong xóm nhỏ ấy, những buồn vui của tuổi thơ cứ theo đó mà đơm hoa kết trái. Những đứa trẻ soi mình trong cách sống của người lớn xung quanh, giữa lòng Sài Gòn rộng lớn, sôi động, tuổi thơ chúng đi qua, như năm tháng đi qua. Chúng học bài học của tình bạn, tình thân, tình thương và cả bài học của nỗi buồn chia biệt. Sài Gòn nuôi chúng lớn, xóm nhỏ dạy chúng yêu thương. Những đứa trẻ có biệt danh nhóm "Bất Tiên" ấy dần trưởng thành, và đến lượt độc giả, gấp lại trang sách, chúng ta cũng thấy tâm hồn mình rộng lớn hơn đôi chút." -- Fahasa.com.
Một xóm chợ nhỏ cạnh ga xép giữa lòng đô thị Sài Gòn. Nhiều cuộc đời trôi qua. Nhiều giấc mơ sinh ra. Những thân phận từ khắp nơi đã tụ hội về đây và được nuôi dưỡng bằng tình thương, tấm lòng hào hiệp... như đặc trưng của miền đất hứa Sài Gòn. Với Lãng khách chợ Ga, một lần nữa Phạm Công Luận cho thấy tình yêu sâu nặng của ông dành cho mảnh đất phương Nam, cho Sài Gòn. Không chỉ là Sài Gòn của văn hóa, lịch sử, mà còn là Sài Gòn của những mảnh đời nhỏ bé trôi dạt, những con người bình thường không ai nhớ tuổi nhớ tên, nhưng chính họ, bằng nghị lực phi thường của mình, bằng những hành động giản dị của mình, đã góp phần làm nên sự phồn hoa của thành phố. -- Fahasa.com.
Có thể ví von, Phạm Gia Trang là một Châu Tinh Trì trong văn học. Bởi, cây bút trẻ này có thừa độ “tửng” để kể cho độc giả nghe một câu chuyện lý thú bằng những câu chữ khoáng đạt, tự do nhưng không kém phần sâu sắc. Đó là hành trình của một cậu bé sinh trưởng ở vùng sâu, vùng xa, đến Sài Gòn với ước mơ thoát nghèo, thoát những cơ cực thường nhật của những người nông dân được mùa, mất giá và ngược lại. Đón chân cậu nhóc ấy, có ngay một cú lừa to, có những đêm co ro ở trạm xe bus, có những ngày bán sức kiếm cơm và cô đơn trong căn phòng trọ nhỏ húm nơi xóm nghèo... Đây là hiện thực mà rất nhiều người, cả trẻ và những người không còn trẻ nữa đã trải qua, trước khi có những bước chân vững vàng hơn ở các đô thị lớn. Do vậy, đâu đó trong cuốn sách, người đọc có thể bắt gặp chính mình của ngày hôm qua hay những ngày đang sống. Để rồi, thắp lên hy vọng cho những ngày tiếp theo.---Fahasa.com
Sách tập hợp những truyện ngắn và ký viết về miền đất Nam Bộ, vùng ruộng đồng sông nước của nhà văn Võ Đắc Danh. Bàng bạc trong các truyện là nỗi niềm của những người nông dân đã một đời thân cò lặn lội, oằn vai dưới gánh nặng đau khổ của chiến tranh hôm qua, rồi lại vì miếng cơm manh áo hôm nay nhưng vẫn bất khuất, trung kiên chống lại áp bức, bất công.---Fahasa.com
Sài Gòn” và “Gia Định”, cả hai cái tên thân thương này đều đã không còn được sử dụng như tên chính thức của vùng đất mà ngày nay là Thành phố Hồ Chí Minh. Tuy vậy, mỗi tên gọi đều gợi lên những ký ức, hoài niệm khác nhau đối với mỗi người dân thành phố này. “Gia Định là nhớ, Sài Gòn là thương” được chia làm hai phần như một thước phim xuyên suốt với hai màu sắc khác nhau. Nếu phần “Gia Định là nhớ” như một thước phim trắng đen ghi lại khung cảnh sơ khai của vùng Gia Định lúc người Pháp vừa đặt chân đến; thì trái lại, phần “Sài Gòn là thương” lại như một thước phim màu miêu tả một Sài Gòn náo nhiệt, phồn hoa, đầy sức sống từ cuối thập niên 1950 đến ngày hôm nay. https://www.vinabook.com/
Trong Sài Gòn một thuở - “Dân Ông Tạ đó!” tập 1, chúng ta sẽ được chứng kiến những ngày đầu tiên cộng đồng Bắc 54 đến Sài Gòn và quá trình hình thành nên các giáo xứ như thế nào. Thú vị hơn, khi đi sâu vào chi tiết, chúng ta nhận ra rằng cộng đồng Bắc 54 dù khi vào Sài Gòn với muôn vàn khó khăn nhưng họ định cư có tổ chức và “quy hoạch” hẳn hoi. Cứ mỗi giáo xứ lại theo sự lãnh đạo của một vị linh mục và phân chia khu vực rất rõ ràng: giáo xứ An Lạc (Hà Nội), giáo xứ Nam Thái (Nam Định và Thái Bình), giáo xứ Lộc Hưng, Nghĩa Hòa, Tân Chí Linh... Không chỉ chặt chẽ về mặt tổ chức mà họ còn giữ gìn văn hóa, truyền thống, đạo đức cho con cháu rất kỹ. Đây là một điều đáng lưu ý cho thế hệ ngày nay.---Firstnews.vn
Mùa đến rồi đi. Mùi hương xưa cũ, những kỷ niệm một thời, dáng mẹ, bóng cha, tiếng cười đùa giòn vỡ của anh em, những chiếc lá trong sân trường, tiếng đàn, bài toán, mùa thi, những món ăn mà chỉ có bàn tay mẹ chế biến mới ngon ... Thương yêu ngày cũ mang đi vào ngày mới. Ở đó, có lời dặn dò của mẹ, ánh mắt hiền từ, bao dung của cha ... Quá khứ được lưu giữ như những giá trị sống làm hành trang suốt cuộc đời. Bạn sẽ gặp lại tuổi thơ, thời mới lớn, thuở đi học xa nhà thèm món ăn mẹ nấu đến cháy lòng và cả những trăn trở, lo toan, vội vã hôm nay như một phần cuộc sống của mỗi người, của nhiều người .---https://bookbuy.vn/
Tính từ năm 1698, khi Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh theo lệnh chúa nguyễn vào nam kinh lược, lấy xứ đồng nai làm huyện Phước Long, dựng dinh Trấn Biên (tức Biên Hòa), lấy xứ Sài gòn làm huyện Tân Bình, dựng dinh Phiên Trấn (tức Gia Định), đến nay Sài gòn – Thành phố hồ chí minh sắp tròn 320 năm thiết lập nền hành chính. Chiều dài thời gian ấy đã kết tinh những đặc trưng của địa danh Sài Gòn thành di sản văn hóa phi vật thể, để gắn kết không gian đô thị với ký ức của cư dân bao đời sinh sống trên vùng đất này. Nét riêng có của những hàng me với lá “ bay trong mắt, khắc trong tim” trên các tuyến đường trung tâm; bên những dòng kênh uốn lượn xuyên tâm các cây cầu chữ Y, chữ U độc đáo; trong những khúc nhạc du dương vào ngày cuối tuần từ phố Tây (đường Phạm Ngũ Lão) hay từ nhà hát Lớn (công trường Lam Sơn), từ các quán cà phê sân vườn hay cà phê hẻm quen thuộc, và những ngôi nhà, khu phố cổ bền bỉ sức sống...; đã khiến cho thành phố này mang miền nhớ cho bất kỳ ai từng đến, từng ngụ cư, rồi rời xa. Ký ức đó sống động đến độ chỉ cần nêu vài nét, nhắc vài điểm là gọi đúng tên Sài Gòn.---https://nxbhcm.com.vn/
Có thể xem đây là cuốn sách cuối cùng của cuộc đời văn chương Du Tử Lê. Câu chữ đẫm tình và giàu mỹ cảm của Du Tử Lê đã một lần nữa, nhói lên thứ ánh sáng tuyệt vời trong cái hố đen thăm thẳm phôi pha. Rồi cho cùng, để mỗi người đọc ông biết vững tin vào những gì là vĩnh cửu. Những tuỳ bút cuối cùng là những phác thảo về bức tranh văn nghệ và nhân vật Sài Gòn một thuở, như: Tạ Tỵ, Đinh Cường, Dương Nghiễm Mậu, Tô Thùy Yên, Nguyên Sa, Phạm Đình Chương, Thanh Tâm Tuyền, Trịnh Công Sơn… Tập tùy bút này cũng gợi lại không gian những sinh hoạt văn hóa từng làm nên cái thanh lịch và chiều sâu của một Sài Gòn ngày cũ: phòng trà, nhạc tờ, xuất bản… Những tuỳ bút cuối cùng cũng là tâm tình khắc khoải mà thi sĩ gửi về Sài Gòn, đầy ắp vẻ đẹp của hoài niệm trước khi ông rời cõi tạm, chấm dứt một hành trình văn chương nhiều cống hiến.---https://sachkhaiminh.com/
Chính vì vậy, công việc tìm hiểu di sản truyền thống ở Gia Định - Sài Gòn, từ lĩnh vực tín ngưỡng - tâm linh, văn học - nghệ thuật đến phong tục - tập quán vấp phải những trở ngại, trước hết là sự ít ỏi của nguồn tài liệu thư tịch liên quan và do vậy việc điều tra điền dã để thu lượm từ ký ức các bậc lão thành, từ lớp thế hệ cha ông là điều cần thiết. Xuất phát từ nhận định đó, trong những năm 1976 đến 1990, do yêu cầu của công việc biên soạn các bộ địa chí, tôi có cơ may đi rong ruổi đây đó và ghi chép thành một số bài viết dựa trên sự kết hợp những chỉ báo từ tài liệu thư tịch với những gì thu lượm được từ thực tế ở các huyện nội, ngoại thành Thành phố Hồ Chí Minh, mở rộng đến các tỉnh lân cận và nay tuyển chọn in chung vào một tập, lấy tên là Sài Gòn - Gia Định - Ký ức lịch sử - văn hóa. https://www.vinabook.com/
La-de Trái Thơm đi kèm một câu chuyện vui được truyền tụng về sau. Số là hãng muốn làm mới nhãn bia, và muốn đỡ chi phí nên chọn họa sĩ bổn xứ để vẽ. Nhãn mới có vẽ thêm vào nhãn Con Cọp hình bông houblon hay còn gọi là bông bia, được dùng để tạo vị đắng. Bông này còn tươi coi bộ giống bông atiso nhưng nhìn khô khác quá hay sao mà ông họa sĩ vẽ giống y trái thơm, rồi đem đi in cả lố lố. Khi nhãn in ra thì mới phát hiện hình trật lất, nhưng chẳng lẽ bỏ phí đi? Chữa cháy, hãng vẫn cho dán và nhét vào mỗi két một chai, đinh ninh dân nhậu đã dòm quen quá chai Con Cọp, xăm soi cái nhãn mà chi. Nhưng sự cố “chữa cháy” lại thành ra cái hay. Những người Hoa ở Chợ Lớn nhanh nhạy đánh hơi thấy cơ hội liền. Các chú đặt tên và tung tin nhãn la-de Trái Thơm là loại đặc biệt, mỗi két chỉ có một chai, ai mua nhiều thì tặng thêm chai Trái Thơm. Vậy là Trái Thơm đường đường được xếp vào ngôi vị “đàn anh”. Ngồi chung một mâm nhậu, người lớn hoặc uy tín luôn được dành cho chai này. Ôi! Trái thơm chỉ thơm tâm lý thôi cũng quá xá đã.--Goodreads.com
Cùng với "Sài Gòn khâu lại mảnh thời gian", tác phẩm này viết về một Sài Gòn xưa qua những mảnh hồi ức vô cùng sống động của tác giả Lê Văn Nghĩa. Đó là một Sài Gòn lạ lẫm với những hàng cây cao su, Sài Gòn rực rỡ ánh đèn màu của các rạp cải lương, Sài Gòn sôi động với các ban nhạc trẻ, Sài Gòn với bến tắm ngựa và những con đường ghi đậm dấu tích một thuở, Sài Gòn bỡ ngỡ trong những luồng văn hóa mới, Sài Gòn ấm áp tình người thuở tao loạn... Chắc chắn những ai yêu Sài Gòn - TP. Hồ Chí Minh sẽ vô cùng yêu thích cuốn sách tìm về dấu xưa đầy duyên dáng này.
Sài Gòn – Dòng sông tuổi thơ là tập tạp văn của Lê Văn Nghĩa viết về hình ảnh Sài Gòn trong quá khứ và hiện tại vớ cái nhìn của một người đã thấm đẫm tuổi thơ bởi một Sài Gòn dày trong ký ức và trong nỗi lo và nỗi đau về những hình ảnh sẽ mất đi cùng năm tháng. Hầu hết tạp văn đã được lần lượt công bố trên báo, nay tập hợp lại như một hồi ức không quên. https://www.nxbtre.com.vn/
Dù đã đi khỏi Sài Gòn, tít mù xa vạn dặm về thời gian lẫn không gian, ai nào quên được những bài vọng cổ, vở cải lương mà chỉ cần ca lên, như Trăng Thu dạ khúc, thì nước mắt lại chảy dài nhớ lại tuổi xưa? Thời gian nào có xóa được khỏi tâm hồn người những con chữ tình yêu, nỗi nhớ và ước vọng đã bay lên từ các truyện ngắn, truyện dài? Đã có biết bao tác giả trút lòng mình lên những trang giấy trắng ẩn tâm hồn, tạo nên những câu thơ tôn thờ Sài Gòn như một tình yêu vĩnh cửu? Đêm nào đó ngồi giữa Sài Gòn chợt nghe tiếng hát Khánh Ly, Thanh Thúy… vang lên từ chiếc máy Akai. Chợt nhớ những phòng trà vang danh các giọng ca sầu mị, với các tình ca dịu dàng. Những giọng ca đi ra và lớn lên từ phòng trà, sàn gỗ, tạo dựng âm thanh, làm nên những đêm Sài Gòn mang màu trừu tượng… Mạch ngầm văn hóa Sài Gòn đâu thể thiếu những bài viết, giọng ca, lời nhạc, những vở cải lương đầy ánh lửa đam mê một thời. Những dòng nước ngọt văn học nghệ thuật từ mạch ngầm này đã góp phần làm nên một phần bản sắc văn hóa Sài Gòn. - Lê Văn Nghĩa - https://www.nxbtre.com.vn/
Nếu Nhớ sao xe cộ Sài Gòn của Ngô Kế Tựu là những phương tiện giao thông một thời hằn sâu trong hoài niệm của người Sài Gòn, thì Sài Gòn còn chút gì để nhớ của anh là gói ghém rất nhiều những mảng ký ức về một Sài Gòn thập niên 60 – 70. Có người nhớ tiếng rao trên đường phố, nhớ tiếng ồn ào trong khu xóm lao động, nhớ cảnh nhộn nhịp Sài Gòn dịp Tết những ngày còn thơ, những cuộc tình lang thang dưới vòm me xanh lá trên con đường Duy Tân đầy bóng mát… Có người nhớ những món ăn vặt, từ bánh tráng khoai mì tròn như bàn tay con nít đến cuốn bò bía bằng ngón tay cái người lớn… Tựa cuốn sách là một câu hỏi hay là một truy vấn ký ức của người Sài Gòn tha hương?--Fahasa.com
Bạn đọc sau khi đi qua 280 trang sách với 64 lần dừng chân ở các tiêu đề từng bài, quay trở lại với nhan đề của hai bài đầu sách: Bếp lửa sinh thành và Tô canh khế, thả sách xuống ngực, đầu thong thả chợt nhớ về những món ngon đồng quê thời tuổi thơ, những miền đất mình đi qua, con cá lóc nướng rạ đặt trên đọt lá chuối ở bờ đìa. Và rất nhiều những khuôn mặt người mà mình từng gặp, từng ngồi cùng mâm mà lâu nay đã mờ khuất trong trí nhớ… Với văn phong hóm hỉnh, đôi khi bông phèng, người viết dẫn độc giả từ quán thịt chó "xôm tụ" ở hẻm nhỏ trên đường Cống Quỳnh đến gánh hàng rong trên vỉa hè, quán phở trên đường Nguyễn Văn Đậu, Cách Mạng Tháng Tám, Phạm Văn Hai. Cuốn sách nhỏ vừa mang chút niềm tự hào của một người chuyên ăn hàng rong: Sài Gòn món gì cũng có, món ngon miền nào cũng hội tụ về đây; nhưng cũng phảng phất chút buồn khi trong thời đại công nghiệp, văn hóa ẩm thực Việt Nam có chút phôi phai, rồi ăn cái ngon mà nơm nớp lo hóa chất, lo ngộ độc thực phẩm. Cuốn SÀI GÒN CHỞ CƠM ĐI ĂN PHỞ sẽ đưa bạn đọc hình dung một phần về một hành trình khám phá ẩm thực.--minhkhai.com.vn
Phàm con người ta, trong khi ăn thường lộ ra nhiều thứ. Với Trần Công Khanh, cái ăn của anh rốt cuộc làm phát lộ ra anh là người ham… những chuyện xung quanh chuyện ăn. Nhờ vậy mà những chuyến dung dăng đi vào cuộc rong chơi ẩm thực của anh cũng tựa như hành trình khám phá đề tài cho trang báo. Nói tựa như, vì trong cái chuyện ăn để viết - viết để ăn ấy, bảo dễ thì cũng dễ xuôi lọt, còn bảo khó chắc cũng khó đến nghẹn ngào. Đọc chuyện anh ăn, thấy chính niềm yêu thích những thứ “bàng môn tả dạo” nằm bên ngoài mực thước tư duy ăn uống theo các “nhà ẩm thực” dã mang lại cho anh “cảm giác ngon” kỳ đặc hơn người. Cũng từ một chuyện nước mắm, nhưng cái khác nhau giữa Phú Quốc, Phan Thiết, Bình Định,… đâu chỉ là kết quả của cái lưỡi nếm trải. Mà đâu đó trong hành trình chưng cất từ cá đến mắm, có quan niệm gió mùa thời tiết, có cảm nhận nắng mưa gắt nhạt, có nghệ thuật dùng liều lượng và chất lượng muối biển thế nào… đều không ai giống ai. Những “cái khác” ấy không phải cái lưỡi sành ăn nào cũng chạm tới được.---https://firstnews.vn/
Quyển sách này có mục đích trình bày những hình ảnh của các kiến trúc và cảnh quan đô thị theo tác giả là có giá trị về mỹ quan, văn hóa và lịch sử ở Sài Gòn - Chợ Lớn. Ngoài ra còn có một số hình ảnh xưa và nay ở cùng địa điểm để ta có thể thấy sự thay đổi qua thời gian của các cảnh quan, kiến trúc cùng với các sự kiện, thông tin về lịch sử và các câu chuyện liên quan tạo nên dấu ấn ký ức đô thị và đặc thù của thành phố Sài Gòn - Chợ Lớn. Sài Gòn không phải chỉ là thành phố kinh tế mà còn là trung tâm sinh hoạt văn hóa và chính trị của cả Nam Bộ, có ảnh hưởng từ nhiều vùng khắp đất nước. Đến thập niên 1930 và 1940, Sài Gòn đã trở thành thành phố quy tụ đủ sức mạnh kinh tế và tinh thần tri thức để sánh vai với các thành phố lớn ở Đông Nam Á và các nước khác. Ngày nay Thành phố Hồ Chí Minh là thành phố hiện đại nhưng vẫn còn giữ một phần nét đặc thù của mình và các di sản văn hóa lịch sử của nhiều thời kỳ trong suốt quá trình từ lúc thành lập cho đến ngày nay. Nơi đây đã và sẽ tiếp tục thu hút nhiều du khách đến thăm nếu chúng ta vẫn bảo tồn được các di sản kiến trúc văn hóa, cảnh quan đặc thù của thành phố “lịch sử” như ông Paul Beau cách đây hơn một thế kỷ đã từng gọi. https://sachweb.com/
"Cuốn sách này có mục đích phác họa một hình ảnh về xã hội và chính trị ở Sài Gòn và Nam Kỳ từ năm 1925 đến năm 1945 phần lớn dựa trên những sự kiện, tư liệu, tin tức báo chí thời bấy giờ.
- Tư liệu lịch sử qua các tờ báo vào nửa đầu thế kỷ XX cho thấy chỉ trong vòng 20 năm (1925 - 1945), xã hội Việt Nam đã có những biến chuyển to lớn về nhận thức, tư tưởng chính trị và quyền lợi người Việt dưới thời thuộc địa Pháp.
- Sống kinh tế trong thập niên 1930 hết sức khó khăn ở Sài Gòn , Nam Kỳ nói riêng, toàn Đông Dương và thế giới nói chung.
- Nhiều doanh nghiệp kéo nhau phá sản, hàng hóa ứ đọng, giá xuống thấp vì cung lớn hơn cầu và thất nghiệp lên cao độ.
- Xã hội có những thay đổi đáng kể về nhận thức trong điều kiện kinh tế biến chuyển nhiều bất trắc cùng với sự ảnh hưởng của văn hóa và các trào lưu tư tưởng từ phương Tây" Fahasa.com
SÀI GÒN - CHỢ LỚN KÝ ỨC ĐÔ THỊ VÀ CON NGƯỜI cùa tác giả Nguyễn Đức Hiệp đem đến cho bạn đọc những thông tin như Sài Gòn - Chợ Lớn lúc thành lập là hai thành phố riêng biệt nhưng đã nhập lại thành một thành phố, một đô thị to lớn nhất nước. Cuốn sách nói về lịch sử thành phố này ở phạm vi địa phương nhưng gắn liền trong khung cảnh diễn biến trên bình diện quốc gia và thế giới. Sài Gòn - Chợ Lớn đã trải qua nhiều thay đổi, các thay đổi này lớn hay nhỏ tùy từng thời kỳ, nhưng tinh thần của thành phố do con người đúc kết từ lúc hình thành đến ngày nay vẫn còn nét đặc trưng không thay đổi: cởi mở, rộng lượng, chấp nhận có sự khác nhau, đón nhận đa dạng, đa văn hóa của vùng đất mới. SÀI GÒN - CHỢ LỚN KÝ ỨC ĐÔ THỊ VÀ CON NGƯỜI sẽ mang lại cho bạn đọc những thông tin hữu ích, gợi lại một lịch sử, ký ức xã hội đã phai nhạt nhưng còn dư âm cho đến ngày nay.---Fahasa.com
Là người có nhiều năm hoạt động trong lĩnh vực môi trường và bảo tồn di sản văn hóa, nhà nghiên cứu Nguyễn Đức Hiệp đã tập hợp nguồn tư liệu nghiên cứu phong phú của cá nhân để hoàn thành công trình biên khảo “Sài Gòn - Chợ Lớn qua những tư liệu quý trước 1945”. Trong ấn phẩm này, độc giả sẽ được tiếp cận với những tài liệu có giá trị gồm tư liệu thành văn, tư liệu hình ảnh, bản đồ... của nhiều tác giả, đặc biệt là tư liệu của người phương Tây đã từng thăm viếng và sinh sống ở Sài Gòn - Chợ Lớn xưa, kết hợp với những tư liệu điền dã mà tác giả Nguyễn Đức Hiệp đã khảo sát trực tiếp đối với những di tích còn lại hiện nay, để phác họa nên những đường nét cơ bản của một Sài Gòn - Chợ Lớn xưa sinh động, quyến rũ, nơi từng được mệnh danh là “Hòn ngọc Viễn Đông”. Chúng tôi hy vọng rằng, “Sài Gòn - Chợ Lớn qua những tư liệu quý trước 1945” sẽ là nguồn tham khảo có ích để bạn đọc tìm về những nét đặc sắc của Sài Gòn - Chợ Lớn xưa, góp phần gìn giữ những di sản quý, lưu giữ những ký ức đẹp về một thời đã qua ở vùng đất này.---https://sachkhaiminh.com/
Sau khi chiếm được Sài Gòn và Nam kỳ làm thuộc địa, người Pháp nhanh chóng thiết lập và củng cố hệ thống hành chính, xây dựng cơ sở hạ tầng, phát huy thương mại ở mảnh đất phì nhiêu và thuận lợi cho giao thông kinh tế, nằm giữa đường hàng hải nối Singapore và Đông Á (Hong Kong, Trung Hoa và Nhật Bản). Theo sắc lệnh ngày 4 tháng 4 năm 1867, đề đốc de la Grandière thiết lập một Ủy ban thành phố gồm một ủy viên thành phố và 12 nghị viên. Nhiệm vụ của Ủy ban thành phố này cũng giống như Hội đồng Thành phố sau này (12). Đến năm 1869, đề đốc Ohier muốn dân thành phố có tiếng nói nên ra sắc lệnh ngày 8/7/1869 với tên chính thức là Hội đồng Thành phố và 13 nghị viên trong đó 7 là do dân bầu và 6 do Thống đốc chỉ định, ông Turc, y sĩ hải quân, là thị trưởng đầu tiên.---Fahasa.com
Tôi vốn không rành thề thơ phú nhưng ở trang đầu của “Hồi ức Sài Gòn” cũng ráng nặn ra mấy dòng lục bát, thể thơ dễ làm nhất trong các loại thơ. Tôi nghĩ, có văn thì phải có thơ, nên mới mạo muội làm 8 câu Cảm tác về “Hồi ức Sài Gòn”:
“Cho tôi về lại Sài Gòn
Những dòng hồi ức giờ còn trong mơ
Cho tôi giây phút thẫn thờ
Viết nên kỷ niệm bây giờ còn đâu
Cho tôi về lại Sài Gòn
Giữ cơn mộng mị giờ còn mộng du
Cho tôi ngày tháng mịt mù
Đôi ba dòng chữ thiên thu mãi tìm”
Nguyễn Ngọc Chính
"Sài Gòn - Paris Viễn Đông" là tập hợp những ghi chép của nhiều tác giả trong và ngoài nước từ thế kỷ 19 đến đầu thế kỷ 20 về lịch sử, văn hóa và xã hội của Sài Gòn qua từng giai đoạn phát triển. Cuốn sách này không chỉ cung cấp tư liệu quý giá về quá trình hình thành và chuyển mình của thành phố mà còn khắc họa những trải nghiệm sống động của những người từng đặt chân đến vùng đất này. Mở đầu cuốn sách là bút ký của John White, một thương nhân Mỹ đến Sài Gòn năm 1819, cung cấp cái nhìn chi tiết về thành Gia Định thời triều Nguyễn, với những khu chợ nhộn nhịp, hệ thống quan lại, và những nét sinh hoạt thường ngày của cư dân. Tiếp theo, Jules Silvestre ghi lại bối cảnh lịch sử của Sài Gòn trước khi thực dân Pháp đặt chân tới, mô tả sự mở rộng của người Việt vào vùng đất này và vai trò quan trọng của người Hoa trong đời sống kinh tế.---https://www.nxbtre.com.vn/
Sài Gòn – Ký Ức Vượt Thời Gian là cuốn sách chứa đựng tình cảm sâu nặng của tác giả Nguyễn Ngọc Hà – một người con Sài Gòn gốc, đã sống, chứng kiến và ghi lại những khoảnh khắc đời thường nhưng đầy giá trị về một thành phố không ngừng thay đổi. Bằng lối kể chuyện giản dị, ấm áp và đầy chất thơ, từng trang sách như một lát cắt ký ức, đưa người đọc trở lại với những góc phố thân quen, những âm thanh đời thường, và cả những xúc cảm không thể gọi tên. Không chỉ là ghi chép ký ức cá nhân, tác phẩm còn là một bản giao hưởng của những mảnh đời, những ký ức chung chạm đến người đọc bằng sự chân thành và giàu cảm xúc. Một Sài Gòn “xưa cũ” hiện lên đầy sống động – không màu mè, không hoài cổ quá đà, mà đong đầy tình.---https://vanlang.vn/
Hẳn ai trong chúng ta cũng đều mang những kỷ niệm, tình cảm về hai thành phố Hà Nội hay Sài Gòn, dẫu đó có phải là quê cha, đất mẹ hay không. Mảnh đất đó không chỉ là huyết mạch, cội nguồn văn hóa của đất nước, mà còn là nơi dang tay đón nhận biết bao lớp người, nuôi dưỡng biết bao hoài bão, giấc mơ, bao dung hết thảy vui buồn rất đỗi con người. “Tuyển tập Nhớ Hà Nội, thương Sài Gòn ra đời, như lời cảm tạ tới hai thành phố khiến chúng ta không ngừng nhớ thương.” – chia sẻ từ Người Sáng Lập Wavebooks, chị Nguyễn Thị Nguyệt Nga. Nhớ Hà Nội, thương Sài Gòn là tập tản văn gồm hai phần chính, viết về những nỗi nhớ Hà Nội, niềm thương Sài Gòn, nhằm lưu lại những câu chuyện rung cảm với hai thành phố. Đó là một Hà Nội nghìn năm văn hiến, luôn cố gắng gìn giữ những điều son sắt, nhưng vẫn không từ chối thu nạp cách sống mới, thời đại mới. Đó là một Sài Gòn hiện đại, cởi mở, dẫu có qua bao nốt lặng vẫn luôn lấy thương đổi thương. Song song đó, tuyển tập còn mang hơi thở, khí chất, nhịp sống của những người trẻ đi tìm ước mơ, tìm tình yêu, tìm lẽ sống và tìm chính mình trong lòng mỗi thành phố.---Fahasa.com
Sài Gòn, những biểu tượng là cách tiếp chạm nhỏ nhẹ, bặt thiệp và truyền cảm hứng với một vấn đề lớn lao của đô thị. Sài Gòn trong tập sách này, dù là quá khứ xa hay hiện tại gần, dù là tiếng nói nghiêm cẩn của khoa học hay là những xúc cảm bay bổng, dù nói về con người hay cửa nhà, di sản hay môi trường… thì đều hàm chứa những tâm tình và nỗ lực tìm tòi hiểu biết. —https://phanbook.vn/
“Cứ đến gần Tết, độc giả Sài thành lại trông đợi những sạp báo dọc đường phố trưng ra những tờ giai phẩm Xuân, như những bông hoa mới nở đầy màu sắc, thay cho mấy tờ nhật báo không bìa hàng ngày đầy các cột chữ đen li ti. Có thể nói các tờ báo Xuân mang tín hiệu Tết đậm đà không thua hình ảnh đống dưa cao ngất ở cửa Bắc chợ Bến Thành hay mớ lạp xưởng treo kín mít ở chợ La Cai trên đường Nguyễn Tri Phương. Trên tờ báo đặc biệt này, giống như khi thời tiết chuyển mùa, mọi thứ ồn ào, tranh cãi, lộn xộn của đời thường được tạm gác qua một bên, nhường chỗ cho những cảm xúc sâu lắng, chiêm nghiệm, nhìn lại năm qua và hy vọng cho năm tới.---Fahasa.com
Tuyển tập Tùy Bút – Hồi Ký – Giai Thoại Trên Báo Xuân Sài Gòn Xưa tập hợp năm mươi hai bài viết đặc sắc được tuyển chọn từ các giai phẩm xuân xuất bản tại sài Gòn từ thập niên 1950 đến giữa thập niên 1970. Thưởng thức các bài viết không chỉ giúp độc giả trải qua gần như bốn mươi tờ báo xuân trải dài qua ba mươi cái Tết trên đất Sài Gòn xưa mà còn có cơ hội chiêm nghiệm về con người, xã hội, phong tục thời trước… —https://saigonsachcu.com/
"Đọc những trang viết trong Biếm Họa Trên Báo Chí Sài Gòn Trước 1975, càng thấy kính phục tài năng, nghị lực cùng nhiệt tâm với nghề của các họa sĩ trong hành trình dấn thân vạch trần hiện thực xã hội bằng ngôn ngữ biếm. Họ chẳng những giỏi diễn đạt khúc chiết ý tưởng bằng hình tượng sinh động, lại còn phản ứng rất nhanh nhạy với những vấn đề thời sự trong thời gian gấp rút cho kịp số báo in mà vẫn đảm bảo người xem có thể hiểu được tầng nghĩa ẩn sau lớp hình họa. Đó là giai đoạn xã hội miền Nam trong hoàn cảnh chiến tranh liên miên cùng tình hình chính trị phức tạp đã tác động gần như mọi mặt đời sống xã hội, bày biện ra những hoàn cảnh trước nay chưa từng có. Tranh biếm họa thời ấy có thể là tự trào cá nhân, giễu nhại thói hư tật xấu người đời hay châm biếm chính sách và chính khách. Lắm phen người cầm cọ phải đánh cược sự tự do cá nhân để bộc lộ quan điểm qua một bức tranh biếm, và tờ báo cũng phải đánh cược cả vận mạng để phát hành. Càng thêm ngưỡng mộ nhà báo Phạm Công Luận, trong điều kiện tra cứu không dễ dàng khi nguồn tư liệu báo chí Sài Gòn trước 1975 hiếm hoi và tản mát, nhưng anh vẫn nỗ lực tìm tòi, góp nhặt để cuối cùng cho ra được một công trình biên khảo lớp lang và đầy đặn như vậy. Biếm Họa Trên Báo Chí Sài Gòn Trước 1975 xứng đáng là cuốn sách dành cho những độc giả quan tâm đến đời sống văn hóa xã hội của đô thị miền Nam xưa, không chỉ riêng giới cầm cọ." -- Provided by the publisher.
Cuốn sách là những biên khảo, ghi chép, tùy bút về Sài Gòn với hai phần chính: Còn vọng xưa và Nơi chốn cũ. Đó là câu chuyện về lối phục sức, giải trí, ẩm thực... của người dân vùng đất này. Đó cũng là những ký ức thân thương về một thời nghèo khó với cơm “Lâm vố” hay “Thời tận dụng”. Đó còn là kỷ niệm về những địa danh nổi tiếng Sài Gòn một thuở: chợ Bến Thành, đường Duy Tân, đường Pasteur, cầu Bông, ngã tư Hàng Sanh... “Người lưu giữ ký ức phố thị” – nhà văn Phạm Công Luận, qua cuốn sách này sẽ tiếp tục phục dựng lại những sinh hoạt đời sống của Sài Gòn bằng những câu chuyện nhỏ, để khi ghép vào, bạn đọc sẽ thấy bức tranh toàn cảnh về Sài Gòn một thuở.---https://phanbook.vn/
“Sài Gòn Ngoảnh Lại Trăm Năm” là cuốn sách thứ 6 viết về Sài Gòn của nhà báo Phạm Công Luận. Khác với những cuốn tản văn trước đây, “Sài Gòn ngoảnh lại trăm năm” là một tập hồi ức, sưu khảo và ghi chép về văn hóa Sài Gòn một cách có hệ thống, công kỹ và miệt mài mà nhà báo Phạm Công Luận đã dày công tập hợp, sắp xếp.
Chợ Lớn 1955: Ký và Họa (tựa gốc: From a Chinese city) là tập du ký của nhà văn Pháp Gontran de Poncins, xuất bản lần đầu năm 1957, ghi lại những quan sát của ông trong thời gian lưu lại Chợ Lớn. Gontran de Poncins (1900-1962) là nhà văn, nhà thám hiểm và nhà nhân học nổi tiếng người Pháp. Sinh ra trong gia đình quý tộc, từng theo học trường quân sự Saint Cyr (Pháp) nhưng De Poncins lại có mối quan tâm đặc biệt đến tâm lý con người và “những điều giúp con người vượt lên cuộc sống”. Năm 1955, De Poncins đến Chợ Lớn, và dành bốn tháng ở đây để khám phá vùng đất “mang bí ẩn và những phẩm chất kỳ lạ nhất trong văn hóa Trung Hoa”. Cuốn sách Chợ Lớn 1955: Ký và Họa là bức tranh sau cuối về Chợ Lớn, với đúng tầm vóc và tâm tính toàn vẹn của nó – thành phố của lạc thú, “thái ấp” của văn hóa cổ điển Trung Hoa – trước khi những biến thiên lịch sử quét qua. https://sachkhaiminh.com/
Trần Thuỳ Linh là một hoạ sĩ, nên cách nhìn Sài Gòn của chị đa sắc và ít nhiều duy mỹ. Cái duy mỹ ấy có được sau khi đã thật sự trải nghiệm, chấp nhận, hoà nhập, chịu để cho Sài Gòn làm cái việc rất hệ trọng, đó là “Sài Gòn hoá” chính mình. Với chị, “mỗi mái nhà Sài Gòn là một nốt nhạc, mỗi con hẻm Sài Gòn là một bản hoà ca. Nhạc vang lên từ đó. Nốt trầm bên nốt cao. Những âm thanh trầm ấm, chói gắt, cận kề bên những giai điệu du dương. Có một điều gì đó thật khó diễn tả, vừa gần gũi vừa xa cách, nhưng chắc là đầy khơi gợi tò mò thú vị trong những hun hút sâu, đa chiều không gian và đậm đặc mùi vị ấy.” (Trích: Sài Gòn qua những bức tranh)---Fahasa.com.
Có thể nói những cuộc viễn du của Trương Văn Dân khắp năm châu, bốn biển cũng là một phương thức để tích lũy vốn sống cho những trang viết. Chính vì vậy ở những câu chuyện của Trương Văn Dân, cuộc sống bày ra ngồn ngộn, thậm chí khá bộn bề.(...) Một phương diện khác của cõi nhân sinh trong Milano Sài Gòn, đang về hay sang? đó là nỗi ám ảnh về nguồn cội, về đất nước quê hương mà dẫu có sống ở những quốc gia giàu sang đến mức nào thì khát vọng tìm về cội nguồn vẫn luôn canh cánh trong lòng những con dân nước Việt. Và đây là những trang văn hay và cảm động trong tập truyện mà Trương Văn Dân muốn chia sẻ với người đọc với tư cách là một chứng nhân, là người trong cuộc.
Sử cổ khơi gợi cho chúng ta nhiều điều thú vị. Những vùng đất, những ngôi làng, những con đường…xưa, ông cha đã xây dựng như thế nào. Tên gọi vùng đất cổ là gì? tên gọi con đường xưa là gì? Rộng hơn là tổ chức quản lý ra sao, khai hoang lập ấp thế nào? ..V.v..Sử cổ về vùng đất Nam Kỳ mà cụ thể hơn là Sài Gòn – Chợ Lớn đã được viết ở trong nhiều trang sử sách. Một lần nữa, cuốn sách mới xuất bản có tên “Đô thị Sài Gòn – Chợ Lớn trước năm 1945 qua tài liệu lưu trữ” tái hiện về quá trình khai hoang mở đất về phương Nam và xây dựng vùng Sài Gòn – Chợ Lớn từ chúa Nguyễn đến thời Pháp thuộc. Cuốn sách được viết theo dòng lịch sử dựa trên việc khai thác tài liệu lưu trữ hiện đang được lưu giữ tại Trung tâm Lưu trữ quốc gia II – Nơi lưu trữ toàn bộ tài liệu thời Nam Kỳ thuộc địa.
Với "Sài Gòn năm xưa", chúng ta thấy một bức tranh tổng quát về thành phố Sài Gòn qua ngòi bút biên khảo và kể chuyện của học giả Vương Hồng Sển. Một Sài Gòn xa xưa hiện lên từ thuở dân Việt đi mở cõi dần xuống phương Nam. Sự hình thành nên Thành phố Sài Gòn với sự pha trộn nhiều sắc dân để tạo nên một diện mạo chung của cộng đồng. Với một Sài Gòn đa sắc thái về chủng tộc, lối sống thì phong tục, lễ nghi, kiến trúc cũng vì đó mà rất phong phú. Và cuối cùng là "con người Sài Gòn" với sự pha trộn tính cách khi các dân tộc chung sống giao thoa với nhau, cộng với sự trù phú của vùng đất phương Nam đã tạo nên con người của vùng đất Sài Gòn phóng khoáng, hào sảng. Sài Gòn năm xưa là một tác phẩm biên khảo công phu, kỹ lưỡng với những tài liệu quý được tác giả sưu tầm góp nhặt, và được kể với một văn phong hài hước, duyên dáng đậm chất Nam bộ đã làm cho "Sài Gòn năm xưa" mang một nét riêng rất độc đáo.---Fahasa.com